Cave quất lâm nam định nhiều đủ chiều du khách

Cave quất lâm nam định nhiều đủ chiều du khách đó là slogan dành riêng cho bãi tắm quất lâm Nam định mà các “dân chơi” luôn nhắc đến trên các mạng xã hội hoặc một số diễn đàn người lớn

Ai chưa đến biển Quất Lâm, nếu tìm hiểu trênWikipedia sẽ biết vùng biển này hàng năm đón cả trăm nghìn lượt khách và đem về doanh thu hàng chục tỷ đồng cho huyện Giao Thủy. Hàng năm, bãi biển này được rất nhiều nam du khách lựa chọn sau những ngày làm việc mệt nhọc từ khắp nơi về đây nghỉ ngơi.

bai tam quat lam nam dinh

Những ai chọn Quất Lâm để tắm biển hay vui chơi, sẽ không khỏi cảm giác thất vọng vì dường như nơi này không có dịch vụ vui chơi hấp dẫn, thay vào đó là một dọc những nhà hàng kiêm… nhà nghỉ mọc san sát nhau.

Một điều lạ ở Quất Lâm đó là cụm từ “nhà hàng” được người dân ở đây tự đặt. Nó không theo quy chuẩn chung cũng như không được cấp phép của cơ quan chức năng nào.

Dạo một vòng quanh những nhà hàng này thấy đa phần đều trang trí đơn giản, vài chiếc bàn gỗ, bàn nhựa trước cửa. Khách đến không nhiều nhưng nhân viên nhà hàng “đông như quân Nguyên”, có lẽ những nhà hàng này “giàu ngầm” không khoe, chứ chỉ tính riêng việc trả tiền nhân viên, nhà hàng cũng tốn cả chục triệu mỗi tháng chứ chẳng ít.

Khi tôi dừng lại trước cửa nhà hàng số 22, một nhà hàng không có nhân viên đông như các nhà hàng khác, bỗng nghe thấy giọng nói thoảng trong gió: “Em ơi đi đâu cho vội, vào làm chén nước chả tội đến ai. Ở đây cua ghẹ chị nhiều, hàng ngon một giá đủ chiều bọn em”. Cảm nhận đầu tiên của tôi là hơi sợ, khi bỗng dưng giọng nói phát ra từ căn nhà không có người buổi tối hòa chung với gió biển bay đến tai, làm tôi liên tưởng đến những câu chuyện liêu trai chí dị của Bồ Tùng Linh.

cave quat lam nam dinh

Đang định thần, bỗng nhiên chủ quán chạy ra đon đả: “Em ơi vào đây, vào đây! Vào nghỉ chân uống nước, quán chị thì cái gì cũng có, em thích ăn ghẹ sống đang bò hay cua non đang chạy đều có hết, cứ vào đây”. Tôi thấy chị chủ nhiệt tình, có chút tố chất thơ văn thú vị nên theo vào ngồi uống nước.

Hỏi han một hồi sao quán vắng hơn các quán khác và không thấy thực đơn ăn uống gì, chị chủ giải thích rằng khu này ai cần ăn gì, uống gì thì thực đơn chính là “trực tiếp hỏi chủ”. Món gì cũng có nhưng không sẵn ở nhà, vì khách đến ăn món gì chỉ một cuộc điện thoại là sẽ mang đồ đến làm ngay cho tươi.

Khi thấy tôi nhìn ngang nhìn dọc quán tỏ vẻ hơi thất vọng, chị chủ như người bạn “tâm đầu ý hợp” hiểu ngay ý tôi rồi nói: “Ở đây nhiều bé xinh xắn lắm, em có thích ‘chơi’ không chị gọi cho. Em yên tâm, nếu không thích em có thể đổi thoải mái bao giờ thích thì thôi”.

Khi tôi hỏi về giá cả “đi nhanh” và “qua đêm”, chủ quán cho biết đi nhanh 130.000đồng/lần, qua đêm là 400.000 đồng/đêm có sẵn phòng. Khách muốn “chơi” qua đêm bao nhiêu lần cũng được miễn là đủ sức, “chơi” qua đêm được tính từ 0h sáng đến 7h sáng. “Có rất nhiều em để chọn, ưng thì đi và đặc biệt khác các nơi khác là duy nhất một giá ai cũng như ai”.

“Nhân viên” di động không mũ bảo hiểm phóng ầm ầm

Sau khi trao đổi với chị chủ quán về “cua non, ghẹ bò”, tôi thống nhất thử gọi một bé mà theo chị chủ miêu tả là xinh xắn và chiều khách. So với giá tại Hà Nội và TP.HCM, thì “gái gọi” tại đây đúng như mọi người nói là rẻ bậc nhất miền Bắc. Đồ Sơn được các “dân chơi” gọi là “thiên đường C&C (cave & casino), còn Quất Lâm cũng không kém cạnh khi có tên “Giao Nam đệ nhất giá” (Giao là viết tắt của huyện Giao Thủy, Nam là Nam Định, Quất Lâm thuộc huyện Giao Thủy).

cave quat lam nam dinh

Chị chủ nhà hàng rút chiếc di động ra và gọi với giọng hồ hởi: “Alo mẹ Yến à, có em Trâm ở đấy không? Cho mượn Trâm một lúc. Qua luôn số 22 nhé!”. Chỉ chừng 5 phút sau cuộc điện thoại của chị chủ nhà hàng, một cô bé khoảng 17 tuổi, cao chừng 1m55 dáng người đậm, khá xinh xắn đi chiếc xe Lead màu bạc đến.

Cô chưa đến tuổi được phép điều khiển xe máy, vậy mà đầu không mũ bảo hiểm, tay vặn ga rất thành thạo. Sau một hồi nhìn biết tôi cũng ưng, cô bé cười đánh tiếng bảo tôi vào trong. Đi sâu vào trong nhà mới thấy nhà hàng này khu sau rất rộng, có xây 4 phòng nhỏ mỗi phòng chừng 7m2 đủ kê một chiếc giường cùng với chăn đệm, bốc mùi hôi… “như cú”. Tôi chưa kịp làm gì, Trâm đã rất nhanh như một cái máy lột dần quần áo của chính mình, sau đó đặt lên bàn một chiếc bao cao su không rõ nhãn hiệu, viết toàn bằng chữ Trung Quốc.

Speak Your Mind

*